Chương 68.2 ~ TSTTP

Thất sủng Thái tử phi

Chương 68.2: quỷ dị

Edit: Tiểu Miêu

 

 

Thanh y thiếu niên không dám tin  mở to hai mắt, chỉ cảm thấy tình cảnh trước mắt hết sức quen thuộc, hắn trong đầu bỗng nhiên linh quang chợt lóe, bật thốt lên kêu lên

” Phiêu linh cô nương!”

 

Bạch y nữ tử đứng ở trong gió  chậm rãi xoay đầu lại, chỉ thấy trên cổ mảnh khảnh của nàng hé ra mặt nạ bạc quỷ dị.

 

Tử y nam nhân nhìn thấy mặt nạ quỷ dị trước mặt, không khỏi hơi sững sờ, bật thốt lên hỏi

“Ngươi là ai?”

 

Bạch y nữ tử cũng không để ý tới tử y nam nhân kia, mà là thu hồi kiếm trong tay, bộ pháp nhẹ nhàng  thẳng đi đến bên cạnh thanh y thiếu niên, từ trong lòng ngực lấy ra một cái bình sứ, tùy tay ném cho hắn, thản nhiên nói

“Đây là giải dược, màu đỏ  uống thuốc, màu trắng  thoa ngoài da, ba ngày sau độc được giải.”

 

Tử y nam nhân thấy bạch y nữ tử  không để ý mình cảm thấy có điểm hờn giận, hắn bỗng nhiên vươn tay, đoạt lấy bình sứ trong tay  thanh y thiếu niên, lạnh lùng nhìn bạch y nữ tử kia, nói

” Làm sao ngươi  có giải dược?”

 

Bạch y nữ tử lạnh lùng nhìn hắn một cái, lạnh lùng thốt

“Ta tại sao có giải dược, cùng ngươi không quan hệ.”

 

Tử y nam nhân trong mắt hiện lên một tia tức giận, không có ai dám đối với hắn như vậy, nhất là nữ nhân! Trước nữ tử quỷ dị xa lạ  đáng chết này  , nếu không phải nàng vừa mới xuất thủ cứu thanh y thiếu niên thì hắn  gặp nàng  thân thủ kỳ cao, hắn nhất định sẽ không chút do dự giết nàng!

 

Hắn cố nén khí , không hề để ý tới bạch y nữ tử kia, quay đầu đối thanh y thiếu niên hỏi

“Tử Thanh, ngươi bây giờ cảm thấy như thế nào? Bổn tọa hiện tại liền mang ngươi trở lại kinh thành tìm đại phu giải độc!”

 

Vệ Tử Thanh nặng nề mà thở phì phò, kịch độc trong thân thể của hắn bắt đầu phát tác, hắn chỉ cảm thấy cả người vô lực, hắn dùng tay chống đỡ thân thể, thanh âm suy yếu  nói

“Ngài. . . Không cần. . . . Ngài đem giải dược trên tay  cấp thuộc hạ. . . . . . .”

 

Tử y nam nhân mở bình sứ ra, đem cái chai tới dưới chóp mũi ngửi ngửi, trầm mặt, lạnh lùng nhìn bạch y nữ tử liếc mắt một cái, lạnh giọng nói

“Ngươi tốt nhất xác định trong cái chai này là giải dược, nếu không, bổn tọa sẽ làm ngươi sống không bằng chết!”

Nói xong, tử y nam nhân đưa bình sứ cầm trong tay  cho Vệ Tử Thanh.

 

Bạch y nữ tử biểu tình lãnh đạm, lạnh lùng nhìn hắn một cái, không nói một lời.

 

Vệ Tử Thanh tiếp nhận chai thuốc, mở ra, đem giải dược màu đỏ  uống vào, sau đó đem giải dược màu trắng  đổ ra, nhẹ nhàng áp thành bụi phấn, sau đó cẩn thận thoa trên vết thương, nhắm mắt điều tức  một hồi lâu, mới mở hai mắt ra, đứng lên.

 

Hắn chậm rãi đi đến bạch y thiếu nữ trước mặt, run rẩy thanh âm nói

“Phiêu linh cô nương, là nàng sao?”

 

Bạch y nữ tử thản nhiên gật gật đầu, đột nhiên không nói câu nào, liền phi thân rời đi, thân ảnh nho nhỏ  giống như quỷ mị, nhảy mấy cái, rất nhanh liền biến mất trong đêm tối.

 

Vệ Tử Thanh đứng ở tại chỗ hai mắt nhìn bạch y nữ tử biến mất phương hướng, vẫn không nhúc nhích, trong mắt có một chút không dễ phát giác  ưu thương.

 

Tử y nam nhân nhìn thấy Vệ Tử Thanh lẳng lặng nhìn xuất thần phương hướng nữ tử quỷ dị kia rời đi, trong lòng không khỏi có điểm hờn giận, lạnh lùng thốt

“Tử Thanh, ngươi nhận thức nàng?”

 

Vệ Tử Thanh trầm mặc một hồi lâu mới thu hồi ánh mắt, thấp giọng nói

“Ngài, nàng chính là phiêu linh cô nương nửa năm trước đã cứu thuộc hạ.”

 

Bầu trời, mưa bụi vẫn đang bay lả tả  lạnh như băng  , chung quanh một mảnh tĩnh mịch, gió lạnh thổi qua, làm người ta nhịn không được cảm thấy rét lạnh đến xương, Vệ Tử Thanh lại ngẩng đầu nhìn về phía phương xa bị bao phủ trong bóng đêm, hắn rốt cục lại gặp nàng, nhưng là, ánh mắt nàng nhìn hắn, lại vẫn là lạnh lùng như vậy, vẫn xa lạ như vậy, có lẽ, hắn không nên hi vọng quá nhiều , nàng luôn luôn đều là như thế, không phải sao? Lúc này đây, hắn còn không kịp hướng nàng nói tiếng cám ơn, nàng đã đi, lần sau, lần sau, bọn họ còn có thể gặp lại sao?

 

Nghĩ đến đây, Vệ Tử Thanh chỉ cảm thấy lòng đang ẩn ẩn đau, cô gái này tựa như ảo mộng, nhất định là hắn không chiếm được  mộng.

 

Vệ Tử Thanh đắm chìm suy tư chính mình, không nhìn thấy, trong đêm tối, vị tử y nam nhân kia cũng đang nhìn phương hướng bạch y nữ tử biến mất, trong mắt chợt lóe lên  quỷ dị.

Advertisements

11 comments on “Chương 68.2 ~ TSTTP

  1. Hổng biết sau này khi biết con người thật của DL, Tử dạ có bị ngược không nhỉ…Mình thích nam chính phải bị ngược nhiều nhiều một chút cho bỏ ghét!
    Cám ơn về món quà 30/4 của bạn. Chúc bạn nghỉ lễ vui vẻ và nhiều sức khỏe (để nhanh post tiếp chap mới cho mọi người hưởng ké đó mà..hi hi).

  2. Pingback: Thái tử phi thất sủng- Mục lục | Hạ Quỳnh Cốc ♥ ~

  3. Pingback: Thái tử phi thất sủng- Mục lục (Bài dự thi xin việc bên Hạ Quỳnh Cốc) « doremondepon

Nhắn nhủ yêu thương đi nào~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s