Chương 86 ~ TSTTP

Chương 86: Đồng tình chi tâm

Edit: Tiểu Miêu

 

Từng ánh mặt trời len lỏi theo vách núi đen chiếu rọi vào, hơi nước trắng xóa trên mặt hồ được chiếu sáng ánh lên màu hoàng kim, toàn bộ sương mù khe sâu tràn ngập ánh màu lấp lánh, tựa như ảo mộng.

 

Diệp Lạc lặng yên ngồi một chỗ trên tảng đá, hai mắt nhìn thẳng kẽ hở trên vách núi, mà cách nàng không xa, ở trong hồ nước ấm, một nam tử dáng người cao ngất, dung mạo anh tuấn  đang ở trong hồ cố gắng đuổi bắt gì đó, trên người hắn  quần áo đã ướt đẫm, dính sát  trên thân thể cao ngất kia, trên khuôn mặt anh tuấn lộ vẻ tươi cười, hắn dùng tay không ngừng đập xuống nước, giống như một tiểu hài tử thiên chân vô tà .

 

Diệp Lạc quay đầu nhìn thoáng qua Tử Dạ ở trong hồ nước chơi đùa, nặng nề mà thở dài một hơi, thời điểm nàng té xuống vách núi đen đến bây giờ, đã qua hơn hai tháng rồi, trong lúc này, nàng cùng Tử Dạ tìm toàn bộ khe sâu, nhưng không có phát hiện lối ra, thời điểm Tử Dạ ngắt quả dại đã phát hiện ở vách núi đen cao hơn mười có một kẽ hở.

 

Công lực của nàng trong thời gian này đã dần dần khôi phục bốn phần, mười thước  vách núi đen, không làm khó được nàng, nàng nhảy lên cái kẽ hở nhìn kỹ phát hiện, kẽ hở này là lối thoát duy nhất trong vách núi.

 

Kẽ hở này cũng không rộng rãi, bên trong chứa gần một thân người nghiêng mà qua, nhưng kẽ hở cũng là lối thẳng đi ra ngoài, cho nên, chỉ cần có thể lên tới kẽ hở này, bọn họ có thể rời khỏi.

 

Nhưng nếu chỉ mình nàng rời khỏi thì thực dễ dàng, nhưng vấn đề là còn có một người đã mất đi trí nhớ, Tử Dạ từ sau khi mất đi trí nhớ liền đối với nội lực trong cơ thể hắn không thể khống chế, muốn hắn nhảy lên cao hơn mười thước  vách núi đen, căn bản chính là chuyện không có khả năng, nếu, nàng không có mất đi công lực nàng cũng hoàn toàn có thể thoải mái mà mang theo Tử Dạ, nhưng là, nàng đã mất đi đại bộ phận  công lực, ngay cả chính nàng hiện tại nhảy lên cao hơn mười thước  vách núi đen, cũng đã rất cố hết sức, lại càng không cần phải nói mang theo một nam nhân như Tử Dạ cùng đi.

 

Có lẽ không cam tâm bị Diệp Lạc vắng vẻ, Tử Dạ bỏ qua việc nghịch nước trong hồ, vội vàng  chạy đến bên cạnh Diệp Lạc, kéo tay nàng, cau mày, vẻ mặt đau khổ nói

 

“Nương tử, cá này thật khó bắt a! Nàng xuống hồ cùng ta bắt được không?”

 

Diệp Lạc đôi mi thanh tú mỉm nhíu lại, lạnh lùng quát

 

“Cùng ngươi nói bao nhiêu lần rồi, ta không phải mẹ ngươi cũng không phải con ngươi! Nếu ngươi về sau lại gọi ta nương tử, ta đây liền rời khỏi nơi này, để mặc ngươi tại đây! Có nghe hay không?”

 

Tử Dạ chép miệng, mở to hai mắt, vẻ mặt ủy khuất  nhìn Diệp Lạc, hắn không rõ, vì sao Diệp Lạc nghe thấyc hắn gọi nương tử, lại phát hỏa như vậy, nhưng là, hắn cũng không nguyện ý Diệp Lạc rời đi, hắn cúi đầu xuống, tiểu tâm dực dực lôi kéo tay Diệp Lạc, ngập ngừng  nhỏ giọng nói

 

“Nàng đừng đi được không? Ta về sau không gọi nàng là nương tử nữa!”

 

Diệp Lạc nhẹ nhàng rút tay về, trên mặt  biểu tình đã hòa hoãn, ngữ khí lại vẫn lạnh lùng

“Nhanh đi bắt cá, hôm nay bắt không được cá, ngươi đừng muốn vào trong sơn động ngủ!”

 

Tử Dạ giống như thực sợ hãi buổi tối không thể vào sơn động, hắn vừa nghe thấy Diệp Lạc nói như vậy, vội vàng xoay người, hướng trong hồ chạy tới.

 

Diệp Lạc nhìn động tác ngốc của Tử Dạ ở trong hồ  cầm cá  , trong mắt hiện lên  một tia phức tạp, khi ngã xuống vách núi đen, nàng nghĩ trường hợp xấu nhất có lẽ sẽ cùng Tử Dạ chết ở vách núi đen , nhưng nàng không nghĩ qua, Tử Dạ lại mất đi trí nhớ.

 

Nàng vốn  tính chờ Tử Dạ  thương thế tốt lên, nàng sẽ rời đi, trở lại Thủy Vân cung, Tử Dạ sau khi khỏe hẳn muốn rời đi chỗ này là một việc phi thường dễ dàng, nhưng nàng lại trăm triệu không ngờ rằng, sau khi giải độc Tử Dạ cư nhiên mất đi trí nhớ, mà mất đi trí nhớ  Tử Dạ lại  hồn nhiên ngây thơ như vậy, nếu không phải sự thật đặt ở trước mắt, nàng đánh chết cũng sẽ không tin nam nhân ở trong hồ nước ngốc  cầm lấy cá  sẽ là Tử Dạ kiêu ngạo  cao cao tại thượng !

 

Nàng tuy rằng không giúp hắn đi lên ngôi vị hoàng đế, nhưng coi như là nàng cứu hắn một mạng, nàng hiện tại hoàn toàn có thể không hề băn khoăn rời đi nơi này, lưu lại Tử Dạ ở chỗ này tự sinh tự diệt!

 

Nhưng thời điểm nàng nhảy lên khe hở trên vách núi kia, nghe được Tử Dạ kia mang theo tiếng gọi cùng khóc nức nở, lòng nàng nháy mắt mềm nhũn ra, một chớp mắt, nàng rơi lệ rồi, nàng trong lòng thầm chửi mình không có cốt khí, đối một nam nhân từng như thế thương tổn tới mình, cư nhiên không bỏ được!

 

Nàng thương hắn sao? Nàng trong lòng âm thầm chất vấn mình, nàng yêu Tử Dạ không phân rõ phải trái, tự đại ngạo mạn  sao? Không! Có lẽ, nàng từng vì hắn tâm động, nhưng thời điểm nàng bất đắc dĩ dùng thân thể của chính mình vì hắn giải độc, nàng liền quyết định, về sau không bao giờ cùng nam nhân này có bất kỳ liên quan gì nữa, bởi vì, nàng vì hắn giải độc, cũng không phải bởi vì nàng thương hắn, mà là bởi vì nàng không thể nhìn hắn chết, nếu hắn đã chết, nàng không mặt mũi nào đối mặt mẫu thân dưới cửu tuyền  , cùng hoàng thượng đang bị hoàng hậu giam lỏng  !

 

Nội tâm nàng ở chỗ sâu trong đang kháng cự phủ nhận, nàng chính là đang thương hại hắn thôi! Không phải sao? Nàng là đồng tình Tử Dạ từng cao cao tại thượng, không ai bì nổi, hiện tại thành một hài tử cơ hồ cái gì cũng không hiểu!

 

Một con cá tươi sống đang không ngừng quẫy kịch liệt, cắt đứt trầm tư của Diệp Lạc.

 

Tử Dạ một tay bắt lấy con cá vẫn đang giãy dụa không thôi, cười hì hì chạy tới, hắn cầm con cá trong tay  đưa tới trước mặt Diệp Lạc, hiến vật quý  khoe ra nói

 

” Nương tử, nàng xem ta lợi hại chưa? Chúng nó bị ta bắt được!”

 

Diệp Lạc nhìn trên mặt hắn hồn nhiên mà nụ cười sáng lạn, khóe miệng cũng không khỏi nhếch lên  một chút ý cười, nàng cố nín cười, cố ý quay đầu đi không nhìn Tử Dạ, lạnh lùng nói:

“Có gì đặc biệt hơn người? Nói không chừng, là con cá nhìn ngươi đáng thương, mới chính mình nhảy lên bờ ! Ngươi chẳng qua là nhặt được cái tiện nghi thôi! Có cái gì hảo mà khoe ra ?”

 

Nụ cười trên mặt Tử Dạ suy sụp hẳn xuống, hắn chu môi, bỗng nhiên mạnh ném con cá cầm trong tay  , mạnh bổ nhào về phía trước, đem Diệp Lạc gắt gao  đặt ở dưới thân, tức giận  kêu

“Nương tử, nàng nói bậy, nàng nói bậy! Con cá rõ ràng chính là ta chính mình bắt đến ! Nàng nói bậy, nàng oan uổng ta!”

 

 

TM: Dạo này ta rất lười edit. Ta mua đàn mà cũng lười tập, mãi không xong bài River flows in u. Ta rất muốn đọc những cm của mọi người, huhu, động lực giúp ta tiếp tục edit đó a~~
Chắc cũng có nhiều nàng đọc mà k cm, vì không có nick wp, với cả chắc cũng mắc bệnh lười như ta. Ta hồi trước thường xuyên đọc chùa =)~
Nhưng làm editer mới hiểu, đọc đc những cm và nhận đc những like của độc giả, thưc hạnh phúc biết bao :”)~
Tự kỉ lảm nhảm, mọi ng` đừng để ý :-j

Advertisements

11 comments on “Chương 86 ~ TSTTP

Nhắn nhủ yêu thương đi nào~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s