Chương 114 ~ TSTTP

Chương 114: Bất đắc dĩ của Du Hàn

Edit: Tiểu Miêu

206906_532493970119117_1096503309_n

 

Du Hàn cười nhẹ, giống như không sợ hãi liếc mắt nhìn Diệp Lạc đang bị Tử Dạ ôm vào trong lòng  một cái, ngữ khí bình tĩnh không chút gợn sóng nói

 

“Ngươi đường đường là thái tử gia, Du Hàn sao lại dám uy hiếp ngươi? Chẳng qua, Du Hàn ta tin tưởng, trước mắt, thái tử gia tuyệt đối sẽ không muốn cùng Thủy Vân cung đối địch, hiện tại quan hệ giữa thái tử gia cùng hoàng hậu, đúng là đang trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, há lại có tinh lực đến ứng phó Thủy Vân cung? Trong chuyện này  lợi hại, chỉ sợ không cần Du Hàn nói, thái tử gia trong lòng cũng tất nhiên hiểu được!”

 

Tử Dạ không nói gì, hắn mặt âm trầm, im lặng một hồi, bỗng nhiên xoay người đem Diệp Lạc nhẹ nhàng đặt lại trên giường, sau đó mới xoay người đối Du Hàn lãnh đạm nói

 

“Bản thái tử quả thật không nghĩ cùng Thủy Vân cung đối địch, bất quá, đều không phải là bản thái tử sợ Thủy Vân cung, mà là bản thái tử thiếu nàng một cái nhân tình!”

 

Du Hàn mắt lạnh lẽo lóe lên, hắn ý vị thâm trường nhìn Tử Dạ liếc mắt một cái, khóe miệng gợi lên một tia cười lạnh, thản nhiên nói

 

“Nếu thái tử gia vẫn nhớ rõ cung chủ, như vậy, xin mời thái tử gia hảo hảo đối xử tử tế với Thái Tử Phi! Nếu không, một ngày nào đó, thái tử gia sẽ hối hận không kịp!”

 

Mắt Tử Dạ khẽ nheo lại, hắn mặt không thay đổi khẽ hừ một tiếng, cũng không trả lời Du Hàn, chính là dưới đáy lòng, lại nhấc lên một trận cuộn sóng, nữ nhân xấu xí này, cùng nàng rốt cuộc là quan hệ gì? Thủy Vân cung cư nhiên không tiếc sai hộ pháp Du Hàn tiến cung cảnh cáo hắn? Hắn không phải là sợ Thủy Vân cung, Thủy Vân cung cho dù lợi hại như nào, bất quá cũng chỉ là một môn phái giang hồ nho nhỏ, tay hắn nắm một nửa  binh lực Tây Lương quốc, há lại e ngại một tổ chức giang hồ ư? Hắn chính là tại nội tâm sâu trong không nghĩ muốn cùng nàng đối địch mà thôi!

 

Nghĩ đến đây, trong đầu Tử Dạ không khỏi hiện lên dung nhan tuyệt mỹ, còn có nét ưu sầu trên vầng trán nàng, trong lòng hắn bỗng nhiên vừa động, một ý niệm mơ hồ không rõ chợt lóe lên trong đầu hắn, hắn muốn nắm bắt, lại phát hiện không thu hoạch được gì!

 

Du Hàn từng tận mắt thấy tình cảnh Tử Dạ ở núi Thiên Hoa tự mình đem Diệp Lạc ôm vào trong lòng, hắn biết, Tử Dạ yêu thích dung mạo  khuynh thành của Diệp Lạc, hắn đối xử Diệp Lạc như bây giờ, chẳng qua là bởi vì hắn không biết Diệp Lạc chính là Phiêu Linh đã cứu hắn mà thôi! Nghĩ đến đây, ánh mắt lạnh lùng của Du Hàn hiện lên ánh nhìn không dễ nhận thấy, khóe miệng hắn không tự chủ dâng lên  một chút châm chọc, nếu, có một ngày, Tử Dạ phát hiện Diệp Lạc cùng Phiêu Linh kỳ thật chính là một người, trong lòng hắn sẽ nghĩ như thế nào đây? Chỉ sợ nếu biết hắn sẽ chẳng dám làm vậy đi?

 

Nghĩ đến đây, Du Hàn bất động thanh sắc  hướng Diệp Lạc nằm ở trên giường nhìn lại, khi hắn nhìn thấy trên người Diệp Lạc kia đầy những vết máu, trong mắt hiện lên một tia phẫn nộ cùng sát khí khó có thể cảm thấy ! Người nam nhân này, cư nhiên dám đối đãi nàng như thế!

 

Hai tay Du Hàn giấu trong ống tay áo nắm chặt lại, nếu không phải bởi vì Diệp Lạc, hắn thật sự muốn giết nam nhân trước mắt này! Nữ tử hắn hết lòng che chở bảo hộ, lại bị tên nam nhân này tàn nhẫn  thương tổn! Điều này làm hắn không thể khống chế  phẫn nộ!

 

Hắn phẫn nộ chính mình vô dụng, trơ mắt nhìn nàng bị thương tổn, lại cái gì cũng không thể làm, hắn thống hận chính mình không thể bảo hộ nàng, lại muốn theo phân phó của nàng đi làm nhiệm vụ! Biết rõ, để nàng ở lại trong cung, sẽ làm nàng bị càng nhiều thêm thương tổn, nhưng hắn lại vô lực ngăn cản chuyện này! Đơn giản vì trợ người nam nhân này đăng cơ làm đế, là nguyện vọng mẫu thân Diệp Lạc – ân nhân cứu mạng của hắn  !

 

Du Hàn thất vọng đau khổ, đáy lòng dâng lên  một cỗ nồng đậm  chua sót, hắn chán nản nhìn Diệp Lạc liếc mắt một cái, thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu đối Tử Dạ thản nhiên nói

 

“Điều cần nói ta đã nói xong, cáo từ!”

 

Nói xong, Du Hàn liền xoay người, động tác có điểm cứng ngắc  đi ra ngoài cửa.

 

“Chậm đã!”

 

Vẫn trầm mặc, Tử Dạ bỗng nhiên trầm giọng hỏi

 

“Nàng ở nơi nào? Bản thái tử muốn gặp nàng!”

 

Du Hàn dừng bước lại, trầm mặc một hồi, mới thản nhiên nói

 

“Ngày ngươi gặp nàng, không phải là hiện tại!”

 

 Nói xong, không quay đầu lại mà thẳng bước đi ra ngoài.

 

Lãnh cung, trong đình viện hoàn toàn yên tĩnh, Thanh nhi biểu tình cực kỳ bất an  đi tới đi lui, nàng thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra phía ngoài  một mảnh hắc ám, trên bầu trời bông tuyết nhẹ nhàng bay xuống trên quần áo đơn bạc của nàng , sau đó tan chảy thành từng giọt nước, biến mất ở trên qần áo, chỉ để lại vệt nước nhỏ.

 

Gió lạnh thổi qua, mang theo một cỗ giá lạnh đập vào mặt, mà Thanh nhi lại chẳng hề để tâm, trên mặt tú lệ của nàng toát lên thần sắc cực kỳ lo lắng.

 

Rốt cục, bên ngoài đình viện truyền đến một trận cước bộ rất nhỏ , trong đêm tối yên tĩnh  , truyền rõ ràng vào  trong tai Thanh nhi, Thanh nhi bước nhanh hướng bên ngoài đình viện đi đến, nhẹ giọng hỏi

 

“Du đại ca?”

 

Theo lời Thanh nhi vừa hạ xuống, Du Hàn trong bóng đêm vọt ra. Hắn nhìn Thanh nhi khẽ liếc, áp để thanh âm nói

 

“Về trong lãnh cung trước đi, phía trước cách đó không xa có người!”

 

Thanh nhi không dám nói nhiều, xoay người hướng trong lãnh cung đi đến, mà Du Hàn đứng tại chỗ, ngưng thần cẩn thận nghe ngóng trong chốc lát sau, thế này mới đi theo Thanh nhi lắc mình vào lãnh cung.

 

Trong lãnh cung im ắng , trừ bỏ ngọn đèn ở trên bàn  bị gió thổi  lung lay, phát ra ánh quang lúc sáng lúc tối, cũng chỉ có gió lạnh bên ngoài kia thỉnh thoảng gào thét giống như thanh âm quỷ khóc nức nở, trong lãnh cung tĩnh mịch âm lãnh, làm người ta không rét mà run.

 

Thanh nhi nhẹ nhàng mà đem cửa lãnh cung  đóng lại, sau đó khó kìm nổi hướng về phía Du Hàn hỏi

 

“Du đại ca, tiểu thư thế nào? Làm sao huynh  không đưa tiểu thư về?”

 

Du Hàn nhẹ nhàng thở dài một hơi, trầm mặc một hồi, mới nói

 

“Thanh nhi, ta không thể mang cung chủ trở về!”

 

Thanh nhi có điểm không hiểu nhìn Du Hàn, vội la lên

 

“Du đại ca, huynh vì sao không thể đem tiểu thư trở về? Hiện tại thái tử gia đối tiểu thư giống như đã có hiểu lầm lớn, tiểu thư ở trong tay thái tử gia, thái tử gia nhất định sẽ không để cho nàng yên ổn !”

 

 Nói tới đây, Thanh nhi  thần sắc lại lo lắng, nàng dậm chân, mạnh xoay người đi ra phía ngoài, nói

 

” Không được, muội phải đi cứu tiểu thư ra!”

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tiểu Miêu có đôi lời nhắn nhủღ Thành thật xin lỗi vì tốc độ edit qá chậm chạp, khiến các nàng phải dài cổ ngóng trông

ღ Cảm ơn các nàng luôn ủng hộ ta trong suốt qá trình edit này

ღ Ngoài những lời yêu thương vs các nàng luôn ủng hộ ta, thì ta còn có lời dành đến những người đòi hỏi qá nhiều ở cái đứa edit gà mơ và siêu lười như ta:

~ Các bạn chê tôi edit chậm chạp? Xin mời các bạn đọc convert cho nhanh, hoặc tự edit, hoặc tìm người khác edit cho các bạn đọc :xxx
~ Các bạn trách tôi up chậm? Tôi k phải người làm thuê cho các bạn, up bao giờ là quyền của tôi 凸(`⌒´メ)凸

Cảm ơn mọi người đã lắng nghe :xxxx

Advertisements

25 comments on “Chương 114 ~ TSTTP

  1. Haiz,, ở đây cũng luôn có người tốt và người kg tốt đi kèm, bạn cần gì phải để tâm đến những lời nói đó, nhà mình mà, bạn cứ theo đúng gia quy, delete các comment không có thiện chí đó là xong.. 🙂

    Hình như bạn học y phải không? Ngưỡng mộ quá!!.

    Bạn học hành và nghỉ ngơi hợp lý kẻo mất sức khỏe nhé, cố lên bạn nhé!!

    Ngóng tiếp chap sau!!! 🙂

  2. tryện hay quá đi, hóng ghê!tks bạn nhìu nhen. Thiệt là mong tới lúc Tử Dạ bik đc thân phận của Diệp Lạc quá, xem coi ảnh xử lí thế nào

      • Còn việc nữa là do ta táy máy nên bộ office của ta đơ rồi, ta sẽ edit trực tuyến trên mạng, nên có gì nàng giúp ta beta nha.ta sẽ cố gắng edit càng nhìu càng tốt trong hè này, để nàng đỡ một phần edit :))))

      • ta mới vô mail và đọc thử, nàng edit khá ổn rồi nàng. Chỉ cần chỉnh sửa vài chỗ, và nhớ xuống dòng mỗi câu nói lời thoại của nhân vật cho rõ ràng thôi là ổn
        và ta edit là Tử Ảnh chứ k phải Mị Ảnh nha nàng :”>
        chương nàng edit ta sẽ chỉnh sửa lại chút xíu rồi up lên.
        hí hí cố gắng ( vì ta :”> ) nha nàng :xxxx

      • nàng edit đc chương nào, cứ up lên nhà ta theo chế độ bản nháp. Tạm thời cứ edit chương chẵn, ta chương lẻ. Chương nàng edit ta sẽ chỉnh sửa lại câu cú cho nuột nà thôi, chắc cũng k cần chỉnh nhiều vì nàng edit cũng ổn rồi :”>~

      • :”> thú thật ta lười vào mail lắm. Nàng cứ up vào nhà ta theo chế độ bản nháp đi cho tiện. Hoặc nếu nàng thích gửi mail thì cũng đc vậy =((~ mà, cbi chương 116 đi kìa =))

      • Mon ơi, ta đã sửa lại chương 118 của nàng. Nàng đọc lại để rút kinh nghiệm nhá. Chú ý lỗi chính tả, xuống dòng, và viết câu nghe cho xuôi tai. Lần đầu thế là tạm được nàng ạ. Cố gắng nha nàng:x

  3. xl nàng giờ mới đọc tin nhắn, tại t hiếm khi vào yahoo lắm, hỏi thẳng trên này địa chỉ của nàng, quên mất ứng dụng nháp :”>. Ta gửi vào gmail cho nàng đây 🙂

Nhắn nhủ yêu thương đi nào~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s