Chương 129 ~ TSTTP

Chương 129: Đêm quỷ dị 2

Edit: Tiểu Miêu

 1002941_475750359182048_1074138988_n

Thanh nhi đang nghi hoặc, mà tử y nhân kia lại đột nhiên hành động làm nàng thiếu chút nữa rơi từ trên xà ngang xuống, bởi vì nàng thấy tử y nhân kia chậm rãi cúi người, ở vết thương trên trán Diệp Lạc nhẹ nhàng hôn xuống, mơ hồ  dưới ánh sáng, Thanh nhi thấy được trong mắt tử y nhân chợt lóe lên  giãy dụa cùng do dự.

 

Tử Dạ cũng không biết Thanh nhi đang âm thầm nhìn trộm, thần sắc hắn phức tạp  nhìn Diệp Lạc, thấy nàng hai mắt nhắm chặt, nhìn nàng trong lúc ngủ say dung nhan bình tĩnh, một cảm giác khó hiểu  theo chỗ sâu nhất trong lòng chậm rãi tràn ra, hắn không rõ tại sao mình lại đột nhiên đến nơi đây.

 

Trong quá khứ, hắn mỗi lần nhìn thấy nàng, trong lòng hắn đều kích động không hiểu  được, hắn dễ dàng nổi giận, tâm tình cũng bởi vì nàng mà trở nên cực kỳ khó chịu, nàng luôn có thể dễ dàng mà động chạm tới cảm xúc của hắn, điều này làm hắn cảm thấy vô cùng phẫn nộ, chính hắn cũng không hiểu, hắn vốn là người bình tĩnh, vì sao mỗi lần gặp nàng, sự bình tĩnh đó lại dễ dàng biến mất?

 

Ánh mắt của hắn dừng ở vết thương trên trán Diệp Lạc , trên vết thương  máu đã khô, nhưng vẫn làm người ta nhìn thấy ghê người, nghĩ đến khuôn mặt nàng dính đầy máu, trong lòng hắn hơi run rẩy một chút, hắn không biết tại sao đối với nàng mềm lòng, hắn rất muốn gọi nàng tỉnh dậy, mắng chửi thậm tệ, sau đó hung hăng  chà đạp nàng, trừng phạt nàng đối với hắn không chung thủy!

 

Nhưng hắn cũng không làm gì, mà là trên trán Diệp Lạc  khẽ hôn một cái, sau đó đứng thẳng người, lấy tay tiếp tục nhẹ nhàng vuốt nhẹ mái tóc đen đang rối tung của Diệp Lạc, trong miệng ngập ngừng nói

 

“Ngươi thật đáng chết , là ngươi phản bội ta, không phải sao? Ngươi là chính phi của ta, nhưng sao lại muốn phản bội ta? Thậm chí mang thai nghiệt chủng của nhi tử  kẻ thù giết mẫu thân ta! Hắn dùng tính mạng phụ hoàng  ép ta dùng ngươi trao đổi, ngươi nhất định thật cao hứng? Như vậy, ngươi có thể cùng hắn ở một chỗ, song túc song phi rồi!”

 

Nói tới đây, Tử Dạ dừng lại một chút, bỗng nhiên ngữ khí thay đổi, dùng thanh âm tràn ngập phẫn nộ cùng hận ý , khàn khàn nói

 

“Ta sẽ không để cho ngươi được như ý nguyện ! Ta vĩnh viễn cũng sẽ không để ngươi và hắn ở cùng một chỗ! Ta muốn chậm rãi tra tấn ngươi, trừng phạt ngươi dám phản bội ta! Ta muốn ngươi biết, không ai có thể sau khi phản bội ta, vẫn có thể rời đi như không có việc gì  !”

 

Nói xong, Tử Dạ trầm mặc thật lâu, bỗng nhiên nhẹ nhàng thở dài một hơi, mệt mỏi đem đầu tựa vào trên cột giường, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

 

Trong phòng ngủ một mảnh tĩnh mịch, Thanh nhi ánh mắt phức tạp cổ quái  nhìn Tử Dạ, không dám ra mặt. Bên ngoài tiếng gió không ngừng gào thét, truyền vào rõ ràng  trong phòng ngủ, bỗng nhiên, Thanh nhi cảm thấy hơi lạnh, giống như nhiệt độ trong không khí hạ thấp đi rất nhiều!

 

Nghe được những lời nói của tử y nhân, Thanh nhi rốt cục xác định người áo tím này chính là Tử Dạ, nhưng xác định được thân phận Tử Dạ, trong lòng nghi hoặc lại càng sâu hơn!

 

Tử Dạ không phải rất hận tiểu thư sao? Hắn mới vừa thương tổn  tiểu thư như thế, vì sao trong đêm khuya đột nhiên xuất hiện ở nơi này? Hơn nữa, còn mang theo mặt nạ, rốt cuộc sao lại thế này? Chẳng lẽ hắn đang che dấu điều gì sao? Trong nháy mắt, trong lòng Thanh nhi  đối với hành động của Tử Dạ rất mê mang, nàng đột nhiên cảm giác được, có lẽ, Tử Dạ cũng không phải người đơn giản như bề ngoài! Hắn cũng có thân phận giấu giếm không muốn người khác biết được.

 

Nghĩ đến đây, Thanh nhi không khỏi nghĩ đến chuyện Tử Dạ bạo ngược hung ác , nếu bị hắn biết được nàng rình coi được thân phận khác của hắn, hắn có thể hay không nổi giận ra tay giết nàng? Nghĩ đến khả năng này, Thanh nhi không khỏi hơi rùng mình.

 

Cứ như vậy, không biết qua bao lâu, sắc trời đã dần dần hiện lên tia sáng mặt trời, mắt thấy trời cũng sắp sáng, Tử Dạ mới chậm rãi mở to mắt, đứng lên, lại lặng yên nhìn Diệp Lạc liếc mắt một cái, sau đó hướng cửa sổ đi đến, thân hình chợt lóe, biến mất trong đêm tối.

 

Trong phòng ngủ lại khôi phục sự tĩnh lặng, giống như chuyện vừa mới xảy ra kia hết thảy căn bản cũng chưa từng phát sinh, chẳng qua chỉ là một hồi ảo giác.

 

Qua một hồi lâu, mãi cho đến thời điểm Thanh nhi giật mình thấy tay chân đã bắt đầu tê cứng, nàng mới ý thức được rằng Tử Dạ đã đi rồi, nàng có thể đi xuống! Thanh nhi nhẹ nhàng từ trên xà nhà nhảy xuống, không tiếng động khẽ đáp xuống mặt đất.

 

 Sau khi xuống mặt đất, Thanh nhi đi đến bên giường, cẩn thận  nhìn Diệp Lạc , Tử Dạ đã thương tổn Diệp Lạc nhiều lần, tuy rằng vừa mới đây hắn cũng không làm gì, nhưng nàng vẫn còn lo lắng, khi nhìn kỹ rõ ràng Diệp Lạc cũng không có gì khác thường, nàng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, đang muốn ngồi xuống, bỗng nhiên cửa vang lên tiếng động nhỏ, một thân ảnh nhanh tiến vào.

 

Thanh Nhi hoảng sợ, vôi xoay người nhìn lại, đã thấy người đến là Du Hàn.

 

Nàng nhẹ nhàng thở một hơi, sẵng giọng

 

“Du đại ca,huynh đến không nói không rằng, hù chết muội rồi!”

 

Du Hàn áy náy cười, chậm rãi đi đến bên cạnh Thanh nhi, hỏi

 

“Cung chủ thế nào rồi?”

 

Thanh nhi có điểm lo lắng nói

 

“Tiểu thư đã ngủ mê cả một ngày rồi, cũng không thấy tỉnh lại, Du đại ca, tiểu thư thật sự không có việc gì sao?”

 

Du Hàn cũng không  đem chuyện Diệp Lạc căn bản cũng không uống nước hoa hồng nói cho Thanh nhi, hắn nhìn thoáng qua Diệp Lạc đang lặng yên nằm ở trên giường  , ánh mắt bỗng nhiên rơi trên mặt đất có một ít dấu vết bùn đất, khẽ nhíu mày, đột nhiên hỏi

 

“Thanh nhi, vừa có người tới sao?”

 

Thanh nhi có chút kinh ngạc nhìn Du Hàn nói

 

” Du đại ca, làm sao huynh biết? Vừa mới nãy quả thật có người đến. . . . .”

 

Du Hàn trong đôi mắt đen hiện lên một tia không dễ  nhận thấy, không đợi Thanh nhi nói xong, liền chặn lời nàng, hỏi

 

 ” Là ai?”

 

Thanh nhi trầm mặc, nói

 

” Người kia mang theo mặt nạ, muội không thấy rõ lắm, bất quá, hắn không thương tổn tiểu thư “

 

Nói tới đây, Thanh nhi dừng một chút, có điểm chần chờ nói

 

“Du đại ca, không biết vì sao, muội cảm thấy hắn giống một người, hắn. . . giống Thái tử gia. . . .”

 

Du Hàn nghe được lời Thanh nhi nói, thân thể khẽ run lên, trầm mặc một hồi, bỗng nhiên đối Thanh nhi nói

 

 ” Thanh nhi, muội hãy bảo hộ cung chủ, ta đi trước liên lạc với Yến Đào, tìm cách đem hoàng thượng cứu ra.”

 

Nói xong, Du Hàn không đợi Thanh nhi trả lời, liền xoay mình rời đi.

 

TM: hehe, ta xuống sân bay về HN xong là up bài cho các nàng luôn =))

Advertisements

3 comments on “Chương 129 ~ TSTTP

  1. Ẹc….Ta lại đến trễ nữa ùi…hjxhjx….Lần sau pải cố gắng đến sớm mới được *Quyết tâm* Truyện hay lém…Cố lên nàng nhé…Công nhận tình tiết trong truyện ngày càng gay cấn nga….hjhj….Hồi hộp wá đi…Hóng cháp mới, hóng cháp mới….$.$!

Nhắn nhủ yêu thương đi nào~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s