Chương 137 ~ TSTTP

Chương 137: Triều đình nhuốm máu

Edit: Tiểu Miêu

ARENA

 

Long Ngữ Lan tuy bị đè giữ nhưng cũng không kinh hoảng, lạnh lùng nhìn hai cung nữ đang giữ bà ta, giận tái mặt, nhìn Tử Dạ tức giận nói

 

“Tử Dạ, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ngươi muốn bắt giữ bổn cung sao? Ngươi thật to gan!”

 

Mà các đại thần phe Long Ngữ Lan  đều bị chuyện đột nhiên phát sinh  mà dọa sợ, thấy Tử Dạ lớn mật làm bậy như thế, mà hoàng thượng lại mặc kệ, không khỏi cảm thấy bất an, mà Thừa tướng Tư Mã văn người bọn họ luôn luôn tâm phúc  lại đột nhiên không có vào triều, trong chuyện này chỉ sợ lại có biến cố!

 

Bất quá, những đại thần này sớm đã cùng Long Ngữ Lan đứng trên cùng chiến tuyến, nếu Long Ngữ Lan thất thế, bọn họ cũng sẽ bị ảnh hưởng, cho nên, sau khi suy nghĩ thấu đáo, ngoại trừ đám đại thần đang còn nhìn nét mặt nhau kia,  đại thần vừa mới ra mặt chỉ trích Tử Dạ, lại đi ra, lớn tiếng đối hoàng thượng nói

 

” Hoàng thượng! Thái tử gia không phân rõ phải trái, tùy ý làm loạn, chẳng lẽ hoàng thượng thật sự mặc kệ không để tâm sao? Hoàng hậu nương nương dù gì cũng là nhất quốc chi mẫu, thân phận tôn quý vô cùng, há có thể bị  vũ nhục như thế? Đây quả thực là đại nghịch bất đạo!”

 

Vị đại thần này vừa dứt lời, mấy vị đại thần khác theo phe Long Ngữ Lan  cũng lên tiếng trả lời phụ họa, chỉ trích Tử Dạ vô lễ với Long Ngữ Lan. Mà các đại thần phe Tử Dạ cũng bắt đầu tranh luận với phe đối nghịch.

 

Hoàng thượng thần sắc mệt mỏi, đối mặt với chúng thần đang tranh luận, ông không nói được một lời, chính là hờ hững nhìn đại điện một mảnh lộn xộn  , trong mắt đục ngầu  toát ra  một tia chán ghét, ông bỗng nhiên theo trên ghế rồng đứng lên, đối Tử Dạ nói

” Dạ nhi, trẫm mệt mỏi, chuyện về sau, liền giao hết cho con!”

 Nói xong, hoàng thượng chậm rãi đi xuống long tòa, hướng Long Ngữ Lan đi tới.

 

Hoàng thượng đi đến bên cạnh Long Ngữ Lan, lặng yên nhìn bà nửa ngày, bỗng nhiên dùng giọng điệu mệt mỏi mà thê lương nói

 

“Long Ngữ Lan, ngươi cùng trẫm vợ chồng nhiều năm, nhưng từ khi ngươi bắt đầu tiến cung, ngươi cũng đã phản bội trẫm, trẫm trong lòng vẫn có một việc khó hiểu, năm đó ngươi độc hại Mị phi của trẫm là vì cái gì? Mị phi nàng luôn luôn ở yên trong hậu cung, nàng căn bản không uy hiếp được địa vị của ngươi, năm đó còn có Hoàng thái hậu đứng sau hậu thuẫn, thế lực của ngươi như mặt trời ban trưa, trẫm căn bản không dám phản kháng ngươi, ngươi cần gì phải hại  Mị phi?”

 

Long Ngữ Lan khẽ cười, bà lạnh lùng nhìn hoàng thượng, trong giọng nói không có một tia cảm tình nói

“Đúng vậy, năm đó chứng thật là Bổn cung sai người giết Mị phi, ngươi biết không? Ta kỳ thật cũng không muốn giết ả, vốn dĩ ta định đem ả trục xuất khỏi hậu cung, nhưng ta hận ả, ả ta nhất định phải chết!”

 

Hoàng thượng trong mắt hiện lên một tia bi thống, đau kịch liệt hỏi

“Mị phi vốn là người bình lặng, nàng căn bản sẽ không cùng ngươi tranh giành cái gì, ngươi vì sao không thể dung thứ nàng?”

 

Long Ngữ Lan khẽ hừ một tiếng, hai mắt vô cùng oán độc  nhìn hoàng thượng, giọng căm hận nói

 

“Bình lặng? Chỉ sợ, ở trong lòng ả ta thời thời khắc khắc hận không thể khiến ta chết thôi? Còn ngươi nữa! Ngươi đừng nghĩ rằng trong lòng bổn cung không biết, ngươi khi đó tuy rằng ở ngoài mặt sủng ái bổn cung, nhưng thật ra bổn cung vẫn thấy trong mắt ngươi vẫn là đối tiện nhân kia thương  yêu nhất! Không phải sao? bổn cung nói cho ngươi biết, là ngươi hại chết ả, nếu ngươi đối với ả ta cũng lãnh đạm như Tần phi, bổn cung thậm chí còn lười liếc nhìn ả, nhưng ngươi không như vậy, cho dù ngươi ở bên người bổn cung, trong lòng nghĩ  đến cũng chỉ là tiện nhân kia! Cho nên, bổn cung không thể tha thứ cho ả! Huống chi, ả còn sinh cho ngươi một đứa con trai! Đây chính là nguyên nhân bổn cung muốn giết nàng! Ha ha!”

 

Tử Dạ đang đứng bên sắc mặt đột nhiên xanh mét, bỗng nhiên phịch một tiếng, một quyền nặng nề giáng xuống ghế, chỉ nghe răng rắc một tiếng, ghế làm từ gỗ tử đàn kia  nháy mắt đã vỡ thành  vô số mảnh nhỏ!

 

Đại điện huyên náo  trở nên lặng ngắt như tờ, các đại thần vốn đang ở tranh luận không ngớt , thấy một màn này, người người cả kinh trợn mắt há hốc mồm, không dám tin  nhìn Tử Dạ.

 

Long Ngữ Lan cũng hơi sững sờ, bất quá, bà rất nhanh liền khôi phục bình thường, bà nhìn Tử Dạ, cười lạnh nói

“Nguyên lai, ngươi vẫn thâm tàng bất lộ, xem ra, bổn cung thật sự là nhìn lầm rồi! Như thế nào? Biết mẹ ngươi là do bổn cung giết, muốn báo thù ư?”

 

Tử Dạ sắc mặt âm trầm, trên trán gân xanh nổi lên, hai tay nắm chặt, nội tâm hiển nhiên phẫn nộ đến cực điểm! Hắn hai mắt phun ra lửa giận cừu hận , gắt gao nhìn thẳng Long Ngữ Lan, lạnh giọng đối hai cung nữ quát:

 

“Đem độc phụ này giải xuống cho bản thái tử, nhốt vào địa lao!”

 

Hai cung nữ lên tiếng trả lời, định động thủ đem Long Ngữ Lan lôi đi, đúng lúc này, Long Ngữ Lan vẫn bình tĩnh  đứng  yên bỗng nhiên ra tay nhanh như điện, mạnh một chưởng đẩy hai cung nữ ra, sau đó lắc mình một cái, một tay giữ hoàng thượng đứng ở trước mặt bà, móng tay được sơn vẽ cầu kì nắm chặt cổ họng hoàng thượng, âm thanh lạnh lùng nói với Tử Dạ:

 

“Ngươi cho là như vậy là có thể kìm hãm được bổn cung sao? Chỉ cần bổn cung quá nửa canh giờ không trở về Phượng Hoàng cung, người của bổn cung  dĩ nhiên sẽ đi tìm. Tử Dạ, ngươi nghĩ rằng bổn cung sợ ngươi ư?”

 

Biến cố đột nhiên xảy ra, mọi người chết cứng tại chỗ, ai cũng không ngờ rằng, Long Ngữ Lan thoạt nhìn thật là mảnh mai  cư nhiên lại biết võ, hơn nữa, xem thân thủ của bà, lại là một cao thủ!

 

Tử Dạ sắc mặt âm trầm, hắn cũng không dự đoán được Long Ngữ Lan biết võ, nhất thời sơ sẩy, thế nhưng làm cho phụ hoàng lại lọt vào trong tay Long Ngữ Lan, hắn cưỡng chế lửa giận trong lòng, lạnh lùng nhìn Long Ngữ Lan, nói

 

” Long Ngữ Lan, ngươi muốn thế nào?”

 

Trên mặt kiều diễm của Long Ngữ Lan hiện lên một chút quỷ dị, bà cười lạnh đối Tử Dạ nói

” Bổn cung thầm nghĩ ngươi nên thoái vị thái tử, sau đó rời xa kinh thành, bổn cung tạm tha  cho lão già này một mạng! Nếu không, đừng trách bổn cung thủ hạ vô tình. . . . . . Aaaa. . . . . .”

 

Long Ngữ Lan lời còn chưa nói hết, bỗng nhiên hét lên một tiếng thê lương chói tai, bà mạnh một chưởng nặng nề vỗ trên người hoàng thượng, đem hoàng thượng đánh bay, sau đó lảo đảo vài bước, rồi té lăn trên đất.

 

Ánh mắt của mọi người, không tự chủ được  dừng ở trước ngực Long Ngữ Lan, chỉ thấy trước ngực bà, là một thanh chùy thủ tinh sảo đang cắm sâu! Máu tươi không ngừng chảy xuống, nháy mắt nhiễm đỏ quần áo đẹp đẽ quý giá của bà.

 

Hoàng thượng bị bà ta đánh một chưởng, tuy rằng được Tử Dạ đúng lúc tiếp được, cũng không bị ngã trên đất, nhưng bởi vì thân thể mấy ngày liên tiếp bị thương nặng, đã không thể tiếp nhận một chưởng này, chỉ thấy ông phun ra một ngụm máu tươi, nháy mắt sắc mặt như giấy vàng, hơi thở mong manh.

 

Long Ngữ Lan quỳ rạp trên mặt đất, sắc mặt nháy mắt trở nên tái nhợt, bà khó khăn giơ tay lên, không dám tin  mở to mắt nhìn hoàng thượng, trong miệng không ngừng  trào ra từng ngụm từng ngụm  máu tươi, đã nói không ra lời, một lát sau, chỉ nghe trong cổ họng bà phát ra một trận quái thanh, sau đó cứ như vậy khí tuyệt mà chết. Chỉ có một đôi mắt to  đã mất đi sáng bóng  , vẫn không cam lòng  trợn lên , bên trong tràn ngập  oán hận nói không nên lời  cùng không cam lòng.

Advertisements

One comment on “Chương 137 ~ TSTTP

Nhắn nhủ yêu thương đi nào~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s